Paraguay
Các trận đấu
Tin nóng
Xem tất cảCác đội khác
Xem tất cảTuyển Paraguay và đường trở lại ở World Cup 2026
Paraguay bước vào World Cup 2026 theo cách không ồn ào nhưng rất đáng nể. Sau 16 năm vắng bóng, họ trở lại bằng thứ bóng đá kỷ luật, biết chịu áp lực và đặc biệt biết kéo đối thủ vào những trận đấu không hề dễ thở.
Tuyển Paraguay và cách họ trở lại bằng sự lì lợm
Có những đội bóng được nhớ vì sự hào nhoáng. Paraguay lại chọn một con đường khác: trở lại bằng sự bền bỉ, kín kẽ và rất ít khoảnh khắc tự đánh mất mình. Trên bảng xếp hạng FIFA ngày 1/4/2026, họ đứng hạng 40 thế giới; cao nhất trong lịch sử từng là hạng 8. Điều đáng nói hơn là tuyển Paraguay đã giành vé dự World Cup đầu tiên kể từ năm 2010 sau trận hòa 0-0 với Ecuador ngày 4/9/2025, khép lại quãng 16 năm chờ đợi và đưa đội bóng này trở lại sân khấu lớn nhất bóng đá thế giới đúng lúc nhiều người bắt đầu quên họ nguy hiểm đến đâu.

Luôn khiến đối thủ phải trả giá cho sự nôn nóng
Một trong những nhân vật quan trọng nhất trong hành trình trở lại của tuyển bóng đá nam Paraguay là Gustavo Alfaro. Nhà cầm quân người Argentina từng dẫn dắt Ecuador và Costa Rica, trước khi nhận nhiệm vụ vực dậy Paraguay. FourFourTwo ghi nhận Alfaro là HLV trưởng của Paraguay tại World Cup 2026, đồng thời nhấn mạnh đội bóng đã có cú hồi sinh mạnh mẽ sau khởi đầu chậm ở vòng loại.
Alfaro là mẫu HLV thực dụng, giàu kinh nghiệm và rất hợp với chất bóng đá Paraguay. Ông không cố biến La Albirroja thành đội bóng kiểm soát bóng hoa mỹ. Thay vào đó, Alfaro ưu tiên sự chắc chắn, cự ly đội hình, khả năng tranh chấp và tính hiệu quả trong từng khoảnh khắc.
Dưới tay Alfaro, Paraguay dần tìm lại được điều làm nên bản sắc của mình. Họ không cần tấn công ào ạt. Họ cần khiến đối thủ bối rối, sốt ruột và mắc sai lầm. Họ có thể nhường bóng, nhưng không nhường không gian nguy hiểm. Họ có thể để đối thủ cầm bóng nhiều hơn, nhưng luôn chờ cơ hội phản công hoặc tận dụng tình huống cố định.
Điều đáng nói là Paraguay của Alfaro không chỉ biết phòng ngự. Đội bóng này đã bổ sung thêm sự tươi mới ở tuyến trên, với các cầu thủ có khả năng tạo đột biến như Julio Enciso, Diego Gómez hay Miguel Almirón. Khi nền móng phòng ngự được giữ vững, những nhân tố tấn công ấy có thể giúp La Albirroja nguy hiểm hơn rất nhiều.
Khi Gustavo Alfaro tiếp quản đội tuyển, Paraguay đang ở trạng thái mà FIFA mô tả là “rắc rối sâu”. Nhưng chỉ sau một giai đoạn ngắn, ông đã biến họ thành tập thể đủ sức giành vé dự World Cup đầu tiên kể từ năm 2010. Alfaro đã mở đầu bằng trận hòa không bàn thắng trên sân Uruguay và sau đó dẫn dắt đội bóng đi qua chuỗi kết quả đủ tốt để quay lại giải lớn.
Điều quan trọng là Paraguay không đi lên bằng những chiến thắng bùng nổ liên tiếp. Họ đi lên bằng cách làm đúng những điều nền tảng: phòng ngự kỷ luật, giữ cự ly, chịu đựng áp lực và trừng phạt sự nóng vội của đối phương.
Paraguay chốt vé sau trận hòa Ecuador, tức là ngay cả khi không thắng, họ vẫn biết cách lấy đúng thứ mình cần. Đó là dấu hiệu của một đội bóng trưởng thành về tâm lý chứ không chỉ được đẩy lên bằng cảm hứng nhất thời.
Alfaro sửa tâm lý trước khi sửa đội hình
Nhiều người nghĩ bước ngoặt của tuyển Paraguay nằm ở thay đổi chiến thuật. Thực ra, tác động đầu tiên của Alfaro là làm cho đội bóng này tin rằng họ có thể sống trong những trận căng. FIFA mô tả ảnh hưởng của ông lên Paraguay là rất rõ ràng, còn bài viết về hành trình giành vé của đội tuyển này nhấn mạnh rằng trước đó họ từng có nguy cơ lỡ bốn kỳ World Cup liên tiếp.
Việc trở lại sau 16 năm vì thế không chỉ là thành tích chuyên môn, mà còn là chiến thắng của một quá trình dựng lại niềm tin tập thể. Paraguay không còn mang gương mặt của đội bóng dễ hụt hơi ở khúc cuối. Họ ra sân với cảm giác rằng chỉ cần giữ đúng cấu trúc, cơ hội sẽ đến. Trong bóng đá giải ngắn, cảm giác ấy cực kỳ quan trọng, vì nó giúp đội bóng không tự vỡ khi trận đấu lệch khỏi kịch bản mình mong muốn.
Paraguay có ba tuyến gắn chặt vào nhau
Hành trình trở lại World Cup của Paraguay có dấu ấn của ba gương mặt nổi bật: Gustavo Gómez, Miguel Almirón và Julio Enciso. Đây là bộ ba nói rất đúng về hình hài của đội bóng này. Gustavo Gómez đại diện cho phần khung: giàu va chạm, mạnh trong tranh chấp và tạo cảm giác thủ lĩnh ở hàng thủ.

Almirón là phần động cơ: không chỉ vì kinh nghiệm, mà vì anh kéo được nhịp lên xuống theo đúng ý đội bóng. Còn Enciso là nơi Paraguay có thể đẩy trận đấu khỏi trạng thái bằng phẳng, tạo ra một pha chạm đủ khác biệt để phá khối phòng ngự đối phương. Paraguay không có quá nhiều cầu thủ kiểu “chiếm tiêu đề”, nhưng họ có những cái tên đúng chức năng. Và trong bóng đá đội tuyển, một hệ thống rõ vai thường nguy hiểm hơn một hệ thống nhiều ngôi sao mà chồng chéo nhiệm vụ.
Một điều dễ làm người xem đánh giá sai về tuyển Paraguay là nhìn quyền kiểm soát trận đấu qua tỷ lệ cầm bóng. Với họ, cầm bóng ít không đồng nghĩa với bị dẫn dắt. Ngược lại, Paraguay thường chủ động theo cách khác: thu hẹp không gian, ép đối thủ đưa bóng ra vùng ít nguy hiểm hơn, rồi chọn khoảnh khắc tăng tốc.
Chính vì vậy, họ có thể đá những trận tưởng như nghẹt thở mà vẫn sống rất lâu trong cuộc chơi. Paraguay từng vào tới tứ kết World Cup 2010, và việc họ trở lại sau 16 năm không phải sự lặp lại của quá khứ, mà là nỗ lực tái tạo một bản sắc từng giúp họ rất khó bị đánh bại ở các giải lớn.
Mỹ là trận mở khóa, Thổ Nhĩ Kỳ là trận phân hạng, Australia là trận sinh tồn
Paraguay nằm ở bảng D cùng Mỹ, Australia và Thổ Nhĩ Kỳ. Lịch vòng bảng của họ là gặp Mỹ ngày 12/6 tại Los Angeles, gặp Thổ Nhĩ Kỳ ngày 20/6 tại Santa Clara và gặp Australia ngày 25/6 cũng tại Santa Clara. Đây là kiểu lịch mà trận đầu tiên mang ý nghĩa cực lớn. Gặp chủ nhà Mỹ ngay từ đầu, Paraguay buộc phải vào giải bằng mức tập trung rất cao.

Nếu có điểm, cục diện bảng sẽ mở ra đáng kể. Trận thứ hai với Thổ Nhĩ Kỳ lại giống một cuộc phân hạng thực sự, bởi đây là đối thủ có thể khiến Paraguay bị kéo vào nhịp bóng khó lường. Còn trận cuối với Australia rất có thể trở thành trận định đoạt chiếc vé đi tiếp. Bảng D vì thế không nặng ở cảm giác chênh lệch tuyệt đối, mà nặng ở chỗ mỗi sai số đều có thể lập tức đổi thành áp lực bảng điểm.
Kết luận
Paraguay từng có quá khứ đáng nhớ ở World Cup, nhưng quá khứ chỉ thật sự có giá trị nếu hiện tại đủ sức nối lại. Sau 16 năm vắng bóng, đội tuyển từ Nam Mỹ này đã quay về bằng sự kỷ luật, bằng dấu ấn rõ rệt của Gustavo Alfaro và bằng một hệ thống có trục rất chắc từ Gustavo Gómez đến Almirón rồi Enciso.